Bé gái 6 tuổi liên tục nhăn nhó than phiền: “Mẹ ơi, giường chật lắm, con không duỗi chân tay được”. Tuy nhiên, chiếc giường bé nằm một mình dài tới 2 mét.
Theo báo Đời sống pháp luật có bài Bé gái 6 tuổi ngủ một mình trên chiếc giường 2 mét, nhưng lúc nào cũng kêu “chật chội”, người mẹ bật khóc khi kiểm tra camera giám sát! Nội dung như sau:
Chị Lý, mẹ của bé gái Tiểu Vũ (6 tuổi, ở Hà Nam, Trung Quốc), muốn con sớm rèn tính tự lập nên đã sắm hẳn một chiếc giường dài 2 mét, chăn gối, đèn ngủ đều do bé tự chọn. Ai cũng nghĩ cô bé sẽ vui mừng vì có “lãnh địa riêng”, nhưng trái lại, Tiểu Vũ liên tục nhăn nhó than phiền: “Mẹ ơi, giường chật lắm, con không duỗi chân tay được”.
Ban đầu, chị Lý cho rằng con đang làm nũng. Thế nhưng suốt nhiều tuần, tình trạng này vẫn lặp đi lặp lại. Thậm chí, nửa đêm Tiểu Vũ còn chạy sang phòng bố mẹ, khẳng định: “Con không ngủ nổi, bị chật quá”.
Điều khó hiểu là chiếc giường rộng thênh thang, một bé gái nhỏ xíu sao lại thấy chật? Mãi cho tới một đêm, khi chồng đi công tác, chị Lý mở lại camera trong phòng con thì nghẹn ngào bật khóc.

Hóa ra, mỗi tối sau khi Tiểu Vũ ngủ say, bà nội 72 tuổi – người đang mắc chứng sa sút trí tuệ – đều lặng lẽ mở cửa, rón rén leo lên giường. Bà co ro nằm sát mép, để trọn khoảng trống cho cháu gái, thỉnh thoảng còn kéo chăn, vuốt tóc, ánh mắt trìu mến dõi theo từng nhịp thở. Đến tờ mờ sáng, bà mới lặng lẽ trở về phòng mình.
Hình ảnh ấy khiến chị Lý đau nhói. Bà cụ có thể quên nhiều điều, thậm chí đôi lúc gọi nhầm tên con cháu, nhưng bản năng làm mẹ, làm bà thì chưa bao giờ mất đi. Với bà, việc “chen chúc” bên cháu không phải để giành chỗ ngủ, mà là cách duy nhất để tiếp tục yêu thương và bảo vệ.
Sau khi hiểu sự thật, gia đình chị Lý quyết định kê thêm một chiếc giường nhỏ cạnh phòng cháu để bà có thể yên tâm ở gần, vừa không mệt nhọc lại vừa trọn vẹn tình cảm.
Câu chuyện nhanh chóng lan truyền, khiến nhiều người nghẹn ngào: một đứa trẻ than “chật” không phải vì giường quá nhỏ, mà vì tình thương của bà quá lớn. Và đôi khi, điều trẻ cần nhất không phải là một căn phòng rộng rãi, mà là vòng tay chở che của người thân.
Sa sút trí tuệ là một hội chứng liên quan đến sự suy giảm chức năng não bộ, khiến người bệnh dần mất đi khả năng ghi nhớ, tư duy, ngôn ngữ, phán đoán và khả năng thực hiện các hoạt động thường ngày. Đây không phải là một phần bình thường của quá trình lão hóa , mà là dấu hiệu bệnh lý, thường gặp nhất là bệnh Alzheimer .
Sa sút trí tuệ có nguy hiểm không?
Rất nguy hiểm, vì bệnh tiến triển âm thầm, từ quên nhẹ đến mất khả năng tự chăm sóc. Người bệnh có thể: Quên cả việc ăn uống, tắm rửa, uống thuốc; Dễ bị lạc đường, mất phương hướng; Thay đổi tính cách, dễ cáu gắt hoặc trầm cảm; Giai đoạn nặng có thể không nhận ra người thân, mất khả năng vận động, phải phụ thuộc hoàn toàn.
Ai dễ bị sa sút trí tuệ?
– Người trên 65 tuổi (nguy cơ tăng dần theo tuổi).
– Người có tiền sử gia đình mắc Alzheimer hoặc Parkinson.
– Người bị tăng huyết áp, tiểu đường, xơ vữa động mạch.
– Người ít vận động, chế độ ăn nghèo dinh dưỡng, hút thuốc, uống rượu nhiều.
– Người từng bị chấn thương sọ não hoặc đột quỵ.
Làm sao để phòng tránh?
Để phòng tránh chứng sa sút trí tuệ, người dân nên: Rèn luyện trí não : đọc sách, chơi cờ, học ngoại ngữ để duy trì sự linh hoạt của não bộ; Vận động thường xuyên : đi bộ, tập yoga, đạp xe giúp tăng tuần hoàn máu não; Chế độ ăn Địa Trung Hải : nhiều rau, cá, hạt, dầu ô liu, hạn chế mỡ động vật; Kiểm soát bệnh mạn tính : huyết áp, đường huyết, mỡ máu; Ngủ đủ giấc, hạn chế stress ; K hám sức khỏe định kỳ , đặc biệt khi có dấu hiệu quên bất thường.
Phụ Nữ Số đăng tải bài viết với tiêu đề “Gia đình 4 người cùng mắc ung thư tụy, người vợ gào khóc: “Tất cả là lỗi của tôi””. Nội dung như sau:
Câu chuyện này diễn ra tại Trung Quốc. Trước đó, bác sĩ vừa thông báo tin dữ: chồng chị đã ở giai đoạn cuối ung thư tụy, thời gian sống không quá ba tháng. Điều kinh hoàng hơn, đây đã là người thứ ba trong gia đình mắc cùng một căn bệnh quái ác chỉ trong vòng một tháng.
Người đầu tiên là con trai 22 tuổi của chị, được phát hiện bất thường ở tuyến tụy khi đi khám sức khỏe ở trường, sau đó xác nhận ung thư tụy giai đoạn sớm. Tiếp đó, cô con gái 19 tuổi nhập viện vì đau bụng, cũng được chẩn đoán cùng căn bệnh. Và giờ đây, đến lượt người trụ cột gia đình gục ngã.

Bác sĩ thẳng thắn cho biết: “Trường hợp cả gia đình cùng mắc ung thư tụy cực kỳ hiếm gặp. Nguyên nhân rất có thể liên quan đến môi trường sống hoặc thói quen ăn uống”.
Trong phút rối loạn, người phụ nữ nói rằng suốt 4 năm nay, cả nhà hầu như ngày nào cũng ăn bánh bao do chính tay chị làm, từ loại bột ngô bà nội gửi lên từ quê. Lúc ấy, sắc mặt bác sĩ bỗng nghiêm lại: “Chị dùng loại bột ngô nào? Được bảo quản ra sao?”.
Chị ngây thơ trả lời: “Là ngô nhà mẹ trồng, xay thành bột, bảo là sạch, tự nhiên, an toàn hơn ngoài chợ…”. Nhưng chính lúc đó, chị mới bàng hoàng nhận ra, thứ mà mình tin tưởng là “thức ăn sạch” có thể lại là hung thủ giết chết cả gia đình.

Kết quả xét nghiệm sau đó càng khiến tất cả chết lặng khi trong mẫu bột ngô phát hiện độc tố aflatoxin B1 (một loại độc tố do nấm mốc sinh ra), vượt ngưỡng an toàn tới 50 lần. Đây là chất kịch độc, có thể gây tổn thương gan, thận và là “sát thủ số một” dẫn đến ung thư gan, ung thư tụy.
Thì ra, bà cụ ở quê vì tiếc của nên vẫn giữ lại ngô đã bị ẩm mốc, chỉ lựa bỏ phần xấu rồi gửi cho con cháu. Bà nghĩ rằng “chút nấm mốc không sao”, nào ngờ chất độc đã ngấm vào toàn bộ hạt ngô, không thể loại bỏ bằng mắt thường.
Một người mẹ vì tiết kiệm, một người con dâu vì thương chồng con, cả hai vô tình tiếp tay cho bi kịch. Giờ đây, ba trong số bốn người thân yêu nhất đều nằm trên giường bệnh, còn chị chỉ biết ôm mặt gào khóc: “Tất cả là tại tôi…”.
Câu chuyện đau lòng này thêm một lần cảnh báo đừng chủ quan với thực phẩm “tự trồng, tự làm” khi đã có dấu hiệu mốc hỏng. Bởi những gì tưởng như an toàn, thuần tự nhiên, đôi khi lại tiềm ẩn mối nguy khôn lường cho sức khỏe cả gia đình.