Ngày con rể đến trả vàng, bố mẹ vợ làm mâm cơm thịnh soạn thiết đãi. Nào ngờ, câu nói của con rể đã phá tan bầu không khí hòa thuận của gia đình.
Báo Vietnamnet ngày 7/10 đăng bài: Con rể mượn 3 cây vàng suốt 7 năm, ngày trả nói câu khiến bố vợ ‘buông đũa’, chia sẻ nội dung câu chuyện như sau:
Vợ chồng tôi cưới nhau năm 2018. Ngày cưới, bố mẹ tôi cho 2 cây vàng, còn bố mẹ chồng cho 3 chỉ. Hồi ấy, nhiều người gièm pha tôi không được nhà chồng tôn trọng nên mới nhận được có 3 chỉ vàng.
Cưới nhau nửa năm, vợ chồng tôi mở cửa hàng kinh doanh hoa quả nhưng thiếu vốn. Thấy vậy, bố mẹ tôi cho mượn 3 cây vàng. Bố mẹ bảo: “Lẽ ra cho các con mượn tiền thì dễ hơn nhưng bố mẹ chỉ sẵn vàng, không sẵn tiền. Các con cần thì cầm vàng vậy”. Chồng tôi mừng rỡ, cảm ơn rối rít.
Trong khi đó, bố mẹ chồng tôi khá giả nhưng lấy cớ phải dồn tiền trả cho lô đất mới mua nên không hỗ trợ được các con đồng nào.

Tôi định bụng, làm ăn buôn bán lãi được đồng nào sẽ tích cóp để mua vàng trả bố mẹ. Ông bà già rồi, lại không có lương hưu, chỉ có ít tiền vàng làm vốn, không thể mượn quá lâu được.
Ấy thế mà tôi đã mượn 3 cây vàng suốt 7 năm. Chuyện kinh doanh thuận lợi nhưng vốn xoay vòng. Hơn nữa hai vợ chồng lại ham mua nhà, sắm xe nên chưa lúc nào dư tiền để mua vàng trả bố mẹ.
Cách đây không lâu, bố mẹ tôi quyết định dỡ nhà cũ, xây nhà mới để chuẩn bị cưới vợ cho em trai tôi. Bố mẹ ngỏ lời lấy lại 3 cây vàng cho mượn năm nào.
Nghe vậy, tôi sốt sắng bàn với chồng dồn tiền mua vàng trả bố mẹ. Tôi tưởng anh ấy phải sốt sắng hơn tôi bởi dẫu gì cũng là con rể…
Nào ngờ, anh phàn nàn “Vàng cả trăm triệu đồng/lượng, tưởng mua một lúc 3 cây mà dễ à? Bố mẹ em cứa anh đau đấy”. Nói qua nói lại một hồi, anh còn để lộ suy nghĩ, tưởng đâu số vàng đó bố mẹ tôi cho hẳn.
Tôi giận đến run người. Bao năm mượn vàng của bố mẹ mà không phải trả một đồng lãi, giờ bố mẹ cần, trả lại là lẽ hiển nhiên. Vậy mà chồng tôi lại dám nói ra câu ấy.
Tôi nổi điên mắng một tràng rồi chốt lại: “Trong 1 tuần phải gom đủ tiền mua vàng trả bố mẹ, nếu không tôi sẽ bán ô tô. Có nợ thì phải trả, dù là người thân hay người ngoài cũng thế thôi. Anh đừng lật mặt”.
Chồng tôi tức lắm nhưng buộc phải xoay xở. Cuối cùng, chúng tôi cũng mua đủ 3 cây vàng với giá hơn 360 triệu đồng mang gửi lại bố mẹ.
Hôm ấy, bố mẹ làm mâm cơm ngon để các con quây quần. Chồng tôi khó chịu ra mặt, không động tay giúp đỡ, cũng chẳng nhiệt tình cụng ly như mọi khi. Tôi thừa hiểu anh nghĩ gì nhưng vẫn cố nói lảng đi để bố mẹ không suy nghĩ.
Ai dè, trong lúc nói về việc xây nhà, giá cả vật tư xây dựng ngày càng đắt đỏ… chồng tôi thủng thẳng thốt ra câu động trời: “Giá vật tư tăng cũng chẳng đáng gì so với giá vàng. Năm con mượn vàng bố mẹ, giá vàng mới 38 triệu đồng/lượng. Vừa xong con mua trả, giá vàng đã lên hơn 120 triệu đồng/lượng. Gấp 3 lần.
Tiền lãi từ lúc cho vợ chồng con vay vàng đến giờ khéo bố mẹ đủ xây cái móng nhà rồi ấy chứ”.
Bố tôi buông đũa, mẹ tôi yêu cầu họp gia đình, thậm chí muốn gọi cả bố mẹ chồng tôi sang nói chuyện. Tôi phải van xin mãi, bố mẹ tôi mới từ bỏ ý định gọi thông gia.
Trong bầu không khí căng thẳng, bố tôi mắng con rể là kẻ vô ơn, cầm 3 cây vàng của bố mẹ vợ suốt 7 năm không phải trả một đồng lãi mà giờ dám nhắc đến chuyện giá vàng chênh lệch.
“Vay vàng thì trả bằng vàng. Lúc trước tôi đưa anh bao nhiêu, giờ lấy lại từng đó. Tôi không lấy thêm của anh 1 cắc”, bố tôi tức giận.
Chồng tôi “cãi chày cãi cối”, bảo bố mẹ tôi đòi vàng lúc giá vàng “đu đỉnh” là không thương các con. Tôi ở giữa chỉ biết khóc lóc vì chua xót trước tình cảnh này.
Gần 1 tháng qua, vợ chồng tôi không nói chuyện, cũng không ngủ chung phòng. Tôi khổ tâm đến độ bỏ bê việc buôn bán.
Tôi không có mặt mũi nào về thăm bố mẹ, cũng chẳng dám gọi điện phân bua. Tôi hối hận vô cùng khi năm xưa đã mượn bố mẹ 3 cây vàng, để giờ bố mẹ vì tôi mà đau lòng đến vậy.
Về việc vay vàng, báo Pháp luật từng đăng tải bài viết: “Mượn 10 cây vàng, 14 năm sau trả tiền hay trả vàng?”, nội dung cụ thể như sau:
Theo đó, trên mạng xã hội xuất hiện đoạn chia sẻ của một người về câu chuyện mượn 10 cây vàng, sau 14 năm xin trả bằng tiền giá gốc đã thu hút nhiều sự quan tâm của nhiều người.
Mượn 10 cây vàng, 14 năm sau trả tiền gốc
Cụ thể bài đăng như sau: “Năm 2010, mình vay của anh chị chồng 10 cây vàng (giá vàng khi đó là 36 triệu đồng/lượng). Khi vay, anh chị có nói tính tiền ra là 360 triệu đồng và bảo vợ chồng mình mỗi tháng trả lãi cho anh chị 2 triệu đồng, còn gốc khi nào có thì trả. Vợ chồng mình trả lãi đầy đủ hàng tháng.
Đầu tháng 4 này, vợ chồng mình bán được miếng đất nên gom tiền trả anh chị chồng, thì anh chị lại đòi phải trả 10 cây vàng. Giờ vợ chồng mình muốn trả tiền, còn anh chị đòi vàng. Mong cả nhà tư vấn giúp mình để anh chị đồng ý nhận tiền chứ giờ đòi vàng giá cao quá, mình trả không nổi. Bữa giờ, hai nhà cãi nhau rất căng, anh chị luôn miệng nói vợ chồng mình ‘ăn cháo đá bát’, không biết điều””.
Bài chia sẻ này nhanh chóng nhận được sự quan tâm của hàng ngàn cư dân mạng, cùng với nhiều bình luận một số người cho rằng trước kia mượn vàng thì phải trả bằng vàng. Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng việc quy đổi vàng trả bằng tiền là hợp lý bởi người mượn hàng tháng đã trả lãi.
Một số bạn đọc thắc mắc với tình huống trên, pháp luật hiện nay quy định như thế nào về việc vay mượn “hiện kim”.

Nếu mượn vàng thì phải trả bằng vàng
Luật sư Lê Văn Hoan, Đoàn Luật sư TP.HCM cho biết: Một trong những nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự được quy định tại Điều 3 Bộ luật Dân sự đó là “Cá nhân, pháp nhân xác lập, thực hiện, chấm dứt quyền, nghĩa vụ dân sự của mình trên cơ sở tự do, tự nguyện cam kết, thỏa thuận. Mọi cam kết, thỏa thuận không vi phạm điều cấm của luật, không trái đạo đức xã hội có hiệu lực thực hiện đối với các bên và phải được chủ thể khác tôn trọng. Cá nhân, pháp nhân phải tự chịu trách nhiệm về việc không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nghĩa vụ dân sự”.
Tại Điều 463 Bộ luật Dân sự quy định: “Hợp đồng vay tài sản là sự thỏa thuận giữa các bên, theo đó bên cho vay giao tài sản cho bên vay; khi đến hạn trả, bên vay phải hoàn trả cho bên cho vay tài sản cùng loại theo đúng số lượng, chất lượng và chỉ phải trả lãi nếu có thoả thuận hoặc pháp luật có quy định.”
Ngoài ra, Điều 466, Bộ Luật Dân sự quy định bên vay có nghĩa vụ phải trả đủ tiền khi đến hạn nếu tài sản vay là tiền. Trường hợp tài sản là vàng thì phải trả vàng cùng loại đúng số lượng, chất lượng, trừ trường hợp có thoả thuận khác.
Trường hợp bên vay không thể trả vật thì có thể trả bằng tiền theo trị giá của vật đã vay tại địa điểm và thời điểm trả nợ, nếu được bên cho vay đồng ý.
Như vậy, theo LS Hoan, về nguyên tắc thì việc vay tài sản giữa các bên với nhau là do các bên tự thỏa thuận. Nếu thời điểm cho vay các bên xác định tài sản vay là vàng và phải trả bằng vàng thì khi đến hạn trả nợ bên vay phải trả bằng vàng hoặc bằng tiền quy ra giá vàng tại thời điểm trả nợ nếu được bên cho vay đồng ý. Còn nếu tài sản vay là tiền thì đến hạn bên vay phải trả là tiền.
Còn đối với tình huống trên, có thể thấy các bên không lập thành văn bản và thỏa thuận không rõ ràng. Do đó cần làm rõ thêm là giao vàng cho vay nhưng có thỏa thuận là số vàng đó quy ra tiền và xác nhận là cho vay tiền hay không để biết là trả vàng hay trả tiền.
Do thời điểm trả nợ giá vàng cao hơn so với thời điểm vay nên các bên đều hiểu hoặc suy diễn theo hướng có lợi cho mình. Nếu các bên không thỏa thuận được với nhau thì có thể khởi kiện ra tòa án có thẩm quyền để giải quyết. Khi đó, tòa án sẽ xác định tài sản vay ở đây là tiền hay vàng trên cơ sở thu thập chứng cứ là lời khai của các bên, người làm chứng (nếu có) và các bằng chứng khác.