Hóng Scandal mới nhất

 

—————————-

đi học thêm mà như này à

nghe bảo mớiiii có I0ve122 thôj đó

 

Ck con đâu thấy cảnh này…

Thời tiết lạnh dị mà ac cũng đi pic cà bôn à

—————

Bác sĩ khoa nào đây

—————-

Tiệc tối hôm đó, tôi và cậu bạn thanh mai trúc mã lâu ngày không gặp, trò chuyện vô cùng vui vẻ.
Anh nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út của tôi rồi hỏi:
“Cuộc sống sau khi kết hôn… có hạnh phúc không?”
Tôi cười nhạt: “Chỉ là liên hôn thôi, có gì mà hạnh phúc hay không hạnh phúc.”
Buổi tối về đến nhà, Lê Tranh dùng sức “hành” tôi, giọng trầm khàn:
“A Nguyện, em vui không? Vui không? Hả?”
Toàn thân tôi run bắn, thở không ra hơi:
“Vui… vui.”
01
Tôi vừa đi công tác về.
Đồng nghiệp hỏi có cần đưa về không, tôi cười từ chối: chồng tôi đến đón rồi.
Ở bãi đỗ xe ga tàu, tôi tìm thấy xe của Lê Tranh.
Vừa mở cửa ghế phụ… lại thấy một cô gái trẻ đang ngồi ở đó.
Trước đó tôi nghe nói công ty anh mới tuyển một thực tập sinh, vừa tốt nghiệp đại học đã vào thẳng vị trí thư ký của anh.
Chắc là cô ta.
Tôi kinh ngạc, còn cô ta lại rất tự nhiên chào hỏi:
“Chào chị dâu.”
Cô ta hoàn toàn không có ý đứng dậy.
Lê Tranh ở ghế lái đang nghe điện thoại, mắt vẫn cúi xuống xem tài liệu.
Cơn tức vô danh muốn bốc thẳng lên đỉnh đầu.
Tôi vừa định bảo cô ta xuống ghế thì chợt nhìn thấy chiếc vòng tay lộ ra dưới ống tay áo.
Đầu tháng, Lê Tranh đã bỏ ra hơn một trăm triệu để mua nó trong buổi đấu giá.
Kiểu dáng cổ điển, hoàn toàn không hợp gu của tôi.
Tôi từng nghĩ anh mua để tặng kỷ niệm một năm ngày cưới.
Nhưng hôm đó, anh tặng tôi một chiếc vòng tay khác – hàng hiệu – chứ không phải cái này.
À… thì ra thứ đó vốn mua cho cô ta.
Cơn tức của tôi tắt ngóm ngay lập tức.
Khí thế “chính thất” lúc nãy biến mất sạch sẽ.
Tôi cố nặn ra một nụ cười: “Chào em.”
Sau đó ngoan ngoãn đi xuống hàng ghế sau.
Không phải tôi không có chí khí, tôi cũng muốn như mấy nữ chính trong truyện, trái đá đàn ông, phải đánh tiểu tam, nhưng tôi không dám.
Nói dễ nghe thì tôi và Lê Tranh là liên hôn.
Nói khó nghe… nhà tôi đang dựa vào nhà anh mà sống.
Anh là chồng tôi thật, nhưng đồng thời cũng là… ông chủ của tôi.
Tôi có tư cách gì để làm anh khó chịu, hay làm người phụ nữ anh thích tức giận?
Lê Tranh gọi điện xong, nhìn lên gương chiếu hậu rồi hỏi:
“Sao lại ngồi ra sau?”
Anh quay sang bảo thư ký: “Em xuống ghế sau đi.”
Qua gương, tôi thấy cô ta bĩu môi tỏ vẻ bất mãn.
Tôi cố ra vẻ hào phóng: “Không sao, phía sau rộng rãi mà. Để tôi nghỉ chút.”
Trong lòng tôi nghĩ: Nếu anh kiên quyết để tôi ngồi trước… nghĩa là anh có để ý đến tôi.
Nhưng không.
Anh chỉ liếc cô thư ký một cái, rồi khởi động xe.
Anh đưa cô gái ấy về trước. Tôi nhớ trong khu đó, anh cũng có nhà.
Về đến nhà, tôi tắm rửa rồi ngồi trước bàn trang điểm chải tóc.
Người ngoài đều nói anh lạnh lùng, trên thương trường thì tàn nhẫn vô tình.
Bạn bè tôi khi biết tôi kết hôn với anh đều sợ thay tôi.
Nhưng một năm nay, anh luôn đối xử rất tốt.
Anh nhớ hết các ngày quan trọng, thậm chí còn nhớ cả chu kỳ của tôi.
Tôi cứ thế chìm trong ảo giác rằng mình được anh yêu thương.
Tôi đã yêu anh, và tôi từng nghĩ anh cũng yêu tôi.
Cho đến hôm nay bị tạt thẳng một xô nước lạnh.
Tôi vừa rời đi vài ngày… đã có người thế chỗ.
Tôi tự cười nhạt.
Thật ra tôi vốn dễ bị thay thế mà.
Trong mắt anh, tôi không phải duy nhất.
Tôi nhìn anh qua gương. Biết đâu anh cũng từng dịu dàng nhìn cô gái kia như vậy.
Anh cũng nhìn tôi trong gương:
“Em có nghe anh nói không?”
Lúc này tôi mới hoàn hồn. Vừa rồi tôi lo nghĩ mông lung, chẳng nghe được gì. Chỉ loáng thoáng vài chữ như “cùng cha khác mẹ”, “dì kế”…
“Ừm.” Tôi gật cho có.
Thấy tôi mệt mỏi, anh đi tới:
“Sao thế? Công tác mệt à?”
“Ừm… hơi mệt.”
“Nếu mệt thì nghỉ việc đi.
Anh không muốn em vất vả.
Anh cũng muốn… khi về nhà là nhìn thấy em ngay.”
Anh đưa tay cuốn một lọn tóc tôi quanh ngón, rồi đưa lên mũi khẽ ngửi.
Tôi đỏ mặt.
Tôi giật tóc lại, nhưng anh lại nắm tay tôi, cúi xuống đặt lên cổ tay tôi một nụ hôn đầy thành kính.
“Lê Tranh…” cảm giác tê dại khiến tôi vô thức gọi anh.
Anh ngước lên, ánh mắt ngập tràn dục vọng.
Nhưng hôm nay… tôi thật sự không có tâm trạng.
Tôi né đi: “Hôm nay em ngồi tàu mấy tiếng, mệt quá.”
“…Được.”
“Anh ngủ trước đi, em đi tắm.”
Khoảng một lúc sau anh mới lên giường.
Cơ thể lạnh buốt của anh dán sát vào tôi.
“…Em không muốn nghỉ việc?”
Hơi thở anh phả lên gáy tôi, tay lại ôm tôi càng chặt.
“Không sao. Em thích thế nào thì làm. Ngủ đi.”
Nhưng mà… anh ôm chặt như thế này ai mà ngủ nổi…
Tôi cựa nhẹ.
Anh thở mạnh hơn: “Ngủ không được? Hay là… làm chút chuyện khác rồi ngủ?”
Tôi sợ đến mức không dám cựa nữa.
Và thế là… tôi nằm trong tư thế gượng gạo ấy cho đến sáng.

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *