Tôi nhiều lần ngao ngán khi ngồi chung mâm với 5 bà cháu nhà hàng xóm. Đến khi trở thành chủ nhà, tôi càng bực bội hơn với thói quen “kéo đàn kéo đống” đi ăn cỗ của nhà này.
Vietnamnet có bài viết “Hàng xóm U70 dẫn 4 cháu đi ăn cỗ cưới, chủ nhà ngao ngán khi bóc phong bì” với nội dung như sau:
Đọc bài viết “Hàng xóm đưa 3 con đi ăn cỗ cưới, mừng phong bì 300.000 gây bức xúc” trên báo, tôi cũng muốn kể câu chuyện oái oăm của mình.
Xóm tôi có khoảng 15 hộ dân, mọi người khá đoàn kết. Nhà ai có việc từ ma chay, cưới xin cho đến tiệc thôi nôi, cỗ khánh thành nhà… đều mời nhau đến dự.
Trước đây, xóm có quy định đi ăn cỗ không kèm phong bì. Dù là đám hiếu hay đám hỷ, chủ nhà cũng không lấy phong bì của bất cứ ai trong xóm. Tôi thấy quy định này khá hợp lý.
Nhưng vài năm trở lại đây, kinh tế mỗi nhà khá giả hơn, việc gửi phong bì lại trở thành thông lệ. Thường mỗi nhà cử một người đại diện đi ăn cỗ, số tiền bỏ vào phong bì cũng khác nhau. Có người bỏ 300.000-500.000 đồng, có người chỉ bỏ 100.000-200.000 đồng. Riêng tôi, hầu như mọi đám đều bỏ 300.000 đồng.

Hàng xóm dẫn 4 đứa cháu đến ăn cỗ cưới khiến chủ nhà ngao ngán. Ảnh minh họa
Mới đây, tôi tổ chức đám cưới cho con trai, đặt gần 100 mâm cỗ đãi khách. Riêng hàng xóm, tôi mời đến ăn cỗ 2 bữa: bữa áp rạp và bữa cỗ chính.
Bà hàng xóm cách nhà tôi 2 nóc nhà năm nay 65 tuổi, có 4 đứa cháu nội, đứa lớn nhất 13 tuổi, đứa nhỏ nhất 4 tuổi. Hôm nhà tôi có đám, bà dẫn 4 đứa cháu sang ăn cỗ cả 2 bữa. Mấy bà cháu ngồi vừa đủ 1 mâm.
Tôi ngao ngán khi thấy cảnh này vì cháu của bà chạy nhảy, quậy khắp nơi, người lớn nhắc không được. Tôi vốn muốn ghép 1 người hàng xóm vào cho đủ mâm 6 nhưng quả thực, chẳng ai muốn ngồi chung với họ. Tâm lý ấy tôi hiểu vì trước đây, tôi từng nhiều lần khó chịu khi chung mâm với bà cháu nhà này.
Bà chưa ăn đã vội gói ghém phần mang về, 4 đứa cháu thì ăn uống chẳng giữ ý, bừa bãi khắp mâm. Ăn xong, đồ còn trên mâm, 5 bà cháu lại vét sạch đĩa xách về.
Đến tối, khi công việc xong xuôi, vợ chồng tôi mới đem phong bì ra bóc. Hàng xóm xung quanh đa phần mừng 200.000-300.000 đồng. Riêng 5 bà cháu chỉ mừng 100.000 đồng trong khi ăn 2 bữa, ngồi đủ 2 mâm.
Tôi thấy bức xúc vô cùng. Hai mâm cỗ của tôi, tính sơ sơ cũng hơn 2 triệu đồng.
Trước đó 1 tháng, khi sang dự cỗ khánh thành nhà họ, tôi còn bỏ phong bì 300.000, dù 5 năm trước, khi làm cỗ tân gia, gia đình tôi đã không nhận phong bì của bất kỳ ai.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy người hàng xóm này thực sự không biết điều.
Nhưng khi phàn nàn với chồng, tôi lại bị anh mắng. Chồng bảo tôi tính toán không đâu: “Ngày cưới của con mời được hàng xóm đến chung vui đã là may rồi, còn so đếm vài đồng phong bì”.
Nghe anh nói, tôi càng ức thêm. Hàng xóm hay người thân, bạn bè cũng vậy thôi, “có đi có lại mới toại lòng nhau”. Người lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho mình, tìm kiếm lợi ích của người khác thì mối quan hệ sao lâu bền được?
Không lẽ tôi nghĩ vậy là sai?
Độc giả giấu tên
Vietnamnet có bài viết “Con dâu đăng ảnh mâm cúng giỗ đầu bố chồng lên mạng, cả gia đình ‘họp khẩn'” với nội dung như sau:
Tôi là con trai duy nhất trong gia đình. Từ nhỏ, 3 chị em tôi không phải động tay vào việc gì, chỉ lo ăn học. Chị và em gái học xong cấp 3 thì đi học nghề, lấy chồng gần nhà. Còn tôi học đại học, ở lại thành phố lập nghiệp, yêu một cô bạn cùng lớp.
Cô ấy xuất thân nhà nông, không giàu có nhưng học giỏi, chịu thương chịu khó. Ngày tôi đưa về ra mắt, mẹ và hai chị em gái đều không ưng, cho rằng gia cảnh “không môn đăng hộ đối”. Chị bóng gió: “Quanh huyện thiếu gì con gái nhà khá giả thích cậu, sao lại đi lấy vợ xa 200km?”.
Người duy nhất bênh vực chúng tôi là bố. Ông nói: “Con bé H. khéo léo, đảm đang, sau này chắc chắn làm dâu tốt”. Nhờ bố, mọi người đành im lặng.
Hai năm sau đám cưới, bố đột quỵ qua đời. Mất mát quá lớn khiến mẹ suy sụp. Vợ tôi gác việc, xin nghỉ phép về quê lo tang lễ, chăm sóc mẹ. Lúc đó tôi đang bận công ty mới khởi nghiệp.
Ba tuần sau, khi đám tang xong, vợ xin trở lại Hà Nội thì chị và em gái tôi ngăn cản, cho rằng dâu trưởng phải ở lại lo lễ 49 ngày, 100 ngày cho bố. Mẹ thì khóc lóc kể cảnh cô quạnh. Thấy tôi khó xử, vợ chủ động xin nghỉ thêm vài ngày an ủi mẹ rồi mới trở lại thành phố.
Đến dịp 49 và 100 ngày, tôi và vợ lại tất bật lo thuê bạt, bàn ghế, đặt cỗ. Sau đó, mẹ tuyên bố: “Từ nay giỗ chạp trong gia đình giao hết cho con dâu trưởng”. Tôi thấy vợ bối rối, nhưng cô ấy vẫn vâng lời. Tôi định góp ý chia bớt cho chị gái vì chị lấy chồng gần, nhưng lại thôi.

Con dâu bị cả nhà tỏ thái độ vì đăng ảnh mâm cúng giỗ đầu bố chồng lên mạng. Ảnh minh họa
Gia đình neo người, nhưng do bố là trưởng họ, cứ khoảng 3 tháng lại có một đám giỗ. Vợ tôi phải chuẩn bị từ 3-4 ngày. Có nhiều lần cô ấy than việc chị và em tôi không giúp, tôi chỉ động viên cùng cố gắng.
Đám giỗ ông nội 2 tháng trước làm 7 mâm, mẹ không cho đặt cỗ, một mình vợ xoay đủ kiểu từ hai hôm trước. Sáng hôm ấy, họ hàng phụ giúp, nhưng chị và em tôi mãi 10 giờ mới tới, chỉ ăn rồi nói chuyện.
Điều khiến vợ tôi buồn nhất là mẹ không nhắc nhở hai con gái, coi tất cả là trách nhiệm của dâu trưởng.
Tuần trước là giỗ đầu bố. Khách mời đông, mẹ đồng ý đặt cỗ, nhưng vẫn còn vô số việc cần chuẩn bị. Chúng tôi xin nghỉ làm về trước 2 ngày.
Hôm ấy, vợ dậy từ 4h đi chợ, tất bật lo liệu. Đến khi khách về gần hết, chị gái gọi giật giọng, bảo cả nhà vào họp ngay.
Em gái chìa điện thoại cho tôi xem. Trên Facebook, vợ đăng ảnh mâm cơm cùng dòng trạng thái: “Hôm nay con dậy từ 4h, chuẩn bị món bố thích. Con xin pha thêm ấm trà ngon kính dâng bố. Bố phù hộ cho cả gia đình sức khỏe, bình an”.
Chị và em gái lập tức cho rằng vợ cố tình mỉa mai, ngụ ý chỉ mình cô ấy mới thương bố: “Đây là trách nhiệm của dâu trưởng, có gì mà kể công”. Mẹ tôi cũng trách: “Con vạch áo cho người xem lưng, làm như một mình con lo liệu vậy”. Vợ tôi im lặng, mắt đỏ hoe, tôi cũng nghẹn họng.
Không kiềm chế được nữa, tôi quát: “Vợ con thế nào, con biết rõ. Thời gian qua cô ấy đã làm tròn bổn phận. Chị và em cũng làm dâu, cũng hiểu cảnh làm dâu, sao lại bắt bẻ cô ấy? Thử nghĩ xem mình đã làm được gì chưa mà đi chê người khác?”.
Mẹ, chị và em lặng thinh. Tôi dìu vợ về phòng. Nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô ấy, tôi chỉ biết thì thầm: “Anh xin lỗi. Đáng lẽ anh phải bảo vệ em sớm hơn”.
Độc giả giấu tên
Tết Trung thu là dịp lễ lớn trong năm gắn liền với hình ảnh trăng tròn viên mãn. Đây không chỉ là ngày hội dành cho trẻ em mà còn mang ý nghĩa sum vầy, đoàn tụ, khi các gia đình cùng nhau bày mâm cúng tổ tiên, cầu mong bình an và hạnh phúc.
Năm 2025, rằm Trung thu (ngày 15/8 Âm lịch) sẽ rơi vào ngày 6/10/2025 Dương lịch.